donderdag 25 september 2008

Hang Rao O Nhuc !

Hàng Rào Ô Nhục!
http://www.viettan.org/article.php3?id_article=6363

Trần Hùng


Từ một tuần lễ nay, vấn đề Thái Hà bỗng trở nên sôi sục. Không chỉ riêng dư luận người Việt trong và ngoài nước, mà cả quốc tế cũng quan tâm theo dõi. Con đường đi tìm công lý của giáo dân Thái Hà đang trải qua giai đoạn vô cùng gai góc. Không phải chỉ có việc giáo dân bị bắt bớ, truy nã, hay nhà nước đàn áp bằng hơi cay, dùi cui điện… như ở thời gian trước, mà trong vài ngày qua, mức độ đàn áp đã trở nên thô bạo hơn, quy mô hơn, và nguy hiểm nhất là nhà nước đang có thủ đoạn biến nó thành một cuộc tranh chấp giữa các thành phần dân tộc.


Việc giáo dân Thái Hà cầu nguyện đòi lại đất đai của mình là đoạn tiếp nối của con đường thiên lý mà họ đã miệt mài cất bước từ rất nhiều năm nay. Thời gian dài ở phía sau lưng cho thấy nhà nước CSVN chưa bao giờ có thiện chí giải quyết vấn đề, mà chỉ hứa hẹn loanh quanh để tìm cách câu giờ. Sự việc lần này cũng vậy, CSVN ngay từ đầu cũng xử dụng những thủ đoạn trắng trợn để đàn áp giáo dân:

Một mặt, họ xử dụng toàn bộ các cơ quan ngôn luận quốc doanh để xuyên tạc sự việc, bôi nhọ các tu sĩ, đả kích việc đòi đất của giáo dân.
Mặt khác, họ xử dụng vũ lực đe dọa, rồi đi đến chỗ bắt bớ, truy nã những giáo dân tham dự vào việc đòi đất. Họ đã xử dụng cả hơi cay, dùi cui điện để đánh đập giáo dân đến đổ máu.

Để tuyên truyền rằng nhà nước có thiện chí giải quyết vấn đề, CSVN đã thực hiện những cuộc gặp gỡ các linh mục lãnh đạo giáo phận Hà Nội. Nhưng sau những buổi này, cường độ đánh phá của báo chí nhà nước lại càng gia tăng thêm, lực lượng công an bao vây lại càng dầy đặc thêm. Biết rõ âm mưu của nhà nước, nhưng các vị chủ chiên vẫn kiên trì đối thoại. Chính thái độ này đã nêu cao tư thế lãnh đạo giáo dân của Tòa Tổng Giám Mục, đồng thời cho thấy hình ảnh bất lực của CSVN, mệnh danh là "chính quyền nhân dân", nhưng không được người dân tuân phục. Việc chính quyền độc tài bị tách rời ra khỏi quần chúng là thắng lợi của một nền xã hội dân sự!.


Thái độ ngoan cố của nhà nước chỉ làm cho giáo dân thêm cương quyết. Các buổi thánh lễ được tổ chức thường xuyên hơn, và có sự tham dự của đông đảo giáo dân hơn. Giáo xứ khắp nơi, cả ở hải ngoại, bầy tỏ sự hiệp thông mạnh mẽ với Thái Hà. Chưa bao giờ người ta thấy có một sự hiệp đồng rộng lớn như vậy. Trong cơn hoảng loạn, CSVN không biết nghĩ gì khác hơn là gia tăng đàn áp, không biết làm gì khác hơn là xử dụng bạo lực. Họ đi theo đúng vết xe đổ của những chế độ cộng sản Đông Âu ngày trước. Vào ngày cuối tuần qua, trong lúc đêm tối, nhà nước đem hàng rào kẽm gai đến cô lập khu vực Thái Hà, đem lực lượng công an chìm nổi hùng hậu đến bao vây, và đem cơ giới tối tân đến giật xập một số nhà trong khu đất Tòa Khâm Sứ. Họ xử dụng nhiều thành phần xã hội khác nhau, trong số có cả hạng "xã hội đen, đầu gấu" để trà trộn vào hàng ngũ giáo dân, vấy bẩn những ảnh tượng thiêng liêng, phá phách những buổi thánh lễ, gây sự, ẩu đả, và thậm chí còn tìm cách hành hung các vị tu sĩ… Đây là thủ đoạn thâm độc nhằm gây hiềm khích giữa những thành phần dân tộc, thành phần tôn giáo khác nhau.


Cùng lúc đó, CSVN cho phổ biến những lời đả kích, đe dọa các vị chủ chăn của giáo phận Hà Nội, đứng đầu là Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt. Trong cơn cuồng nộ, họ không thấy rằng, bạo lực không bao giờ tranh thủ được lẽ phải, và dối trá chẳng bao giờ mang lại chính nghĩa. Càng bị đàn áp, giáo dân càng dũng cảm đứng lên. Họ đến từ khắp nơi, bất chấp đường xá xa xôi, bất chấp bị cấm cản ngăn chặn, bất chấp hiểm nguy gian khó. Những buổi thánh lễ đã lên đến hàng chục nghìn người. Những đêm canh thức, ánh lửa của những ngọn nến đã làm rực một khoảng trời, thắp sáng niềm tin của những người con Chúa.

Từ Thái Bình về hiệp thông với Thái Hà, đức giám mục Thái Bình Nguyễn Văn Sang đã đi trên nền đất đá ngổn ngang để chứng kiến tận mắt chiến dịch triệt phá của nhà nước. Trong câu chuyện trao đổi với một cán bộ cộng sản, ngài chỉ vào bức tường vây quanh tòa tổng giám mục, và hỏi: “thế bức tường Bá Linh này vẫn còn à!?”. Người cán bộ kia ngơ ngác rồi đáp lại: “Cũng phải cải tạo cho đẹp đẽ”!.


Bức tường Bá Linh sụp đổ.
Bức tường Bá Linh là tên gọi của một công trình dài hơn 150 cây số với những tấm bê tông cao hơn đầu người, với hàng rào kẽm gai truyền điện, với bãi mìn, với lô cốt, chòi canh thiết trí súng máy… Nó đã hiện diện trong một giai đoạn lịch sử đen tối của nước Đức, và được gọi là "bức tường ô nhục" vì nó do chính quyền cộng sản Đông Đức xây lên để ngăn chặn người dân đi tìm tự do. Nhưng khát vọng tự do của con người rất là cao qúy không có gì tiêu diệt nổi, kể cả súng máy hay dùi cui điện, vì thế khi người dân Đông Đức anh dũng đứng lên, bức tường ô nhục Bá Linh nhanh chóng trở thành một đống gạch vụn, và chế độ độc tài cộng sản Đông Đức đã nằm gọn trong thùng rác của lịch sử.


Khi nghe đức giám mục Nguyễn Văn Sang nhắc đến bức tường Bá Linh, mọi người đều liên tưởng đến bức tường Thái Hà. Những hàng rào sắt, những cuộn kẽm gai mà CSVN vừa cho dựng lên tại đây cũng là một "bức tường ô nhục". Bởi vì nó là công cụ của chế độ độc tài để bóp nghẹt tiếng nói của người dân. Bức tường ô nhục Bá Linh xưa kia phân cách giữa một bên là nhân bản, tự do với bên kia là bạo lực, độc tài. Hàng rào ô nhục Thái Hà ngày nay cũng phân cách giữa một bên là ánh sáng chan hòa, với bên kia là bóng đen tăm tối. Giữa một bên là những tiếng cầu kinh an bình, với bên kia là lời lẽ điêu ngoa dối trá.


Trước kia, bức tường ô nhục Bá Linh đã không bảo vệ nổi chế độ cộng sản Đông Đức, thì ngày nay, liệu hàng rào ô nhục Thái Hà có giữ nổi chế độ CSVN hay không? Bởi vì những lời cầu nguyện của giáo dân Thái Hà tuy không phải là những viên đạn có sức công phá thành lũy, nhưng nó lại có khả năng tác động đến lương tri của con người. Trong số những nhân viên công an mang súng ống cầm dùi cui đứng sau hàng rào kẽm gai ở Thái Hà, nhiều người còn có một trái tim nhân bản, và một lương tri biết nhận thức. Họ sẽ nhận biết rằng việc đàn áp những người dân lương thiện, trong số đó có rất nhiều cụ già, phụ nữ và trẻ em, những người chỉ biết đem tiếng kinh cầu nguyện để bầy tỏ ước vọng chính đáng của mình, là những việc làm vô nhân tính. Những viên công an này sẽ từ khước việc làm công cụ bảo vệ một tập đoàn độc tài bóc lột. Họ sẽ đứng về phía lẽ phải, họ sẽ đứng về phía sự thật, họ sẽ đứng về phía người dân.

Những sự việc này đã xẩy ra tại các quốc gia Đông Âu. Nhân viên mật vụ Stasi đã từ chối đàn áp người dân Đông Đức, khoanh tay nhìn nửa triệu người biểu tình trên các đường phố Leipzig, đưa cuộc cách mạng dân chủ tại Đức đi đến thành công. Lực lượng công an Praha cũng đã không đàn áp thanh niên sinh viên Tiệp Khắc, mà đứng nhìn hơn 300 ngàn người biểu tình trước công trường Wenceslas, để sau này người ta có được cuộc "cách mạng nhung". Công an Hung Gia Lợi thậm chí còn cắt hàng rào kẽm gai ở biên giới để mở đường cho người dân Đông Đức đi tìm tự do… Đây là những trường hợp đã xẩy ra, cho thấy nhiều công an cộng sản cũng có khát vọng tự do, cũng chia sẻ số phận bị bóc lột như đại khối quần chúng, vì thế họ sẵn sàng chọn lựa vị trí đứng trong lòng dân tộc, khi đến đúng hoàn cảnh thích hợp.

Với những nhận thức như vậy, giáo dân Thái Hà sẽ giữ vững niềm tin tất thắng. Bà con khắp nơi quyết một lòng đoàn kết, cùng cất cao lời cầu nguyện để hiệp thông với giáo dân Thái Hà. Đó là những nỗ lực hỗ trợ quý báu hầu mang lại công lý, cho Thái Hà và cho cả Việt Nam.

Trần Hùng


-o0o-


Video Âm Thanh Phát Biểu Của Đức TGM Ngô Quang Kiệt 20.09.2008





-o0o-


Bài Giảng Ý Nghĩa Và Cảm Động Của Lm Mátthêu Vũ Khởi Phụng
Trong Thánh Lễ Bổn Mạng 22.9.2008

zaterdag 26 april 2008

Video Clips

Clip 3:YouTube: http://www.youtube.com/watch?v=ADLf4InEItg
Vimeo: http://www.vimeo.com/935488
Clip 2:YouTube : http://www.youtube.com/watch?v=2KsFNj0hGc8
Vimeo: http://www.vimeo.com/927928
Clip 1:YouTube: http://www.youtube.com/watch?v=zSrnqx3FGhE
Vimeo: http://www.vimeo.com/904563

Chơi Dơ

“Chơi Dơ”
Công Lý và Sự Thật's Blog
April 24, 2008.
“Màn kịch” dở và “diễn viên” tồi
Vào lúc 16 giờ 30 phút ngày 23/4/2008, tôi đang lưu thông trên đường Đinh Tiên Hoàng (theo hướng từ Nguyễn Thị Minh Khai → Nguyễn Đình Chiểu) để đến trường bằng xe máy Wave α, tốc độ xe 30km/h và đi đúng làn đường xe gắn máy. Đến đoạn ngay phía trước Ngân hàng Đông Á (hổng biết nhớ tên có đúng không), đột ngột, có một xe máy Future Neo màu đen-đỏ do một thanh niên mặc áo trắng lái từ phía sau chạy lấn lên bên phải xe tôi với tốc độ nhanh và ép xe tôi lấn sang phần sơn vẽ tim đường màu trắng (làn dành cho xe ô tô), đồng thời tay lái xe Future Neo đen-đỏ này móc vào tay lái phải tôi với lực rất mạnh, làm quay ngược kính chiếu hậu xe tôi vào phía trong. Tôi choạng choạng một chút nhưng kịp đạp thắng (phanh) dừng xe lại giữa lòng đường, người vẫn còn ngồi trên xe, trong khi người lái chiếc Future đen-đỏ vượt lên một chút, cúp đầu xe tôi lại, cho xe nghiêng nằm lăn xuống đường và la làng lên: “Trời ơi, tôi gãy chân rồi”. Cùng lúc đó, phía bên trái tôi có một thnah niên mặc áo sọc điều khiển một chiếc xe máy Future Neo màu xanh-đen chạy vượt lên rất nhanh, ép sát vào xe tôi, đụng vào chân trái tôi. Người này cũng vội vàng la toáng lên là tôi đụng bể xe anh ta, đồng thời thò tay giật chìa khóa xe máy của tôi, nhưng tôi nhanh tay hơn giật lại cho chìa khóa vào túi xách.
Tôi thấy hai người thanh niên này rất khả nghi. Người mặc áo trắng ép xe tôi qua làn đường ô tô, xe không hề hấn gì nhưng tự ngã ra và nằm lăn ra la toáng lên là bị gãy chân trong khi xe tôi không hề đụng vào anh ta. Người thứ hai (áo sọc) cũng tự đụng vào tôi, xe và người không hề hấn gì nhưng cũng la toáng lên ầm ĩ là bị bể xe, định giật chìa khóa xe tôi, khi giật không được và bị người dân xung quanh bu vào xem đông quá thì vội vàng móc điện thoại ra gọi Công an. Nhưng khi anh ta thấy tôi cũng lấy điện thoại ra gọi thì quát ra lệnh: “Chị không được gọi điện thoại. Chị gọi cho ai?”. Tôi quát lại: “Tôi cũng gọi cho Công an. Anh lấy quyền gì ngăn cản tôi?”. Anh ta hùng hổ xông vào tôi, nhưng có một một số anh em bảo vệ, nhân viên Ngân Hàng “kiến sự bất bình” đã ra tay can thiệp. Một anh cao lớn (ăn mặc có vẻ như cán bộ Ngân hàng) lớn tiếng: “Anh gọi điện thoại là quyền của anh, chị kia gọi điện thoại là quyền của người ta, anh làm gì ngăn cản không cho gọi”. Quay sang tôi, anh này nói: “Chị cứ gọi cho người nhà đi, không ai dám làm gì đâu”.
Người dân ở đó ai cũng nói: “Cứ để xe y nguyên đó, đợi CSGT tới, chị vô trong đứng đi, đứng ngoài này coi chừng bị giật đồ”. Khi anh thanh niên áo sọc định dời xe thì bị hai người đàn ông quát: “Anh để y nguyên đó, không được dời đi”, anh ta mới hậm hực vô lề đường đứng. Còn anh chàng mặc áo trắng (nói là gãy chân) cũng tự vào trong lề đường ngồi lúc nào không biết nữa.
Đợi hơn 15 phút mới thấy có 2 Cảnh sát áo xanh tới “bảo vệ hiện trường”. Thấy Cảnh sát tới, người thanh niên áo sọc bèn vội vàng dìu người áo trắng đi cà nhắc (thấy kiểu đi là mắc cười rồi) lên xe Taxi, nói là “cấp cứu”, không kịp để cho hai anh Cảnh Sát nhìn mặt và hỏi giấy tờ.
Tôi trình bày với 2 anh này là đúng 5 giờ chiều (tức 17 giờ) tôi phải có mặt ở phòng thi, bây giờ các anh cứ giữ xe, giữ giấy tờ của tôi, tôi đi thi xong quay trở lại. Hai anh này còn đang ậm ừ thì người thanh niên áo sọc (luôn theo rình từng bước chân của tôi) vội la lớn lên: “Chị đụng người ta gãy chân, đụng tôi bị thương, bể xe hết mà tính đi đâu, phải ở lại đây cho Công an giải quyết”. Thái độ anh ta như sẳn sàng xông vào “xé xác”, “ăn thịt” tôi. Thấy vậy, hai anh Cảnh sát này nói: “Thôi chị đợi một chút, Cảnh sát Giao thông tới, chúng tôi đã liên hệ rồi, họ tới liền”. 15 phút nữa thì một xe 4 bánh và 3 CSGT áo vàng tới. Người thanh niên áo sọc vẫn lớn tiếng kêu gào rằng tôi đụng người ta gãy chân, sắp chết, rằng bể hư xe anh ta hết, phải đền cho anh ta.
Tôi tiếp tục trình bày rằng các anh cứ giữ xe, giữ giấy tờ, có người nhà tôi thay thế (tôi chỉ thằng em trai người bạn vừa đến), tôi cần đi gấp vì đã trễ giờ vào phòng thi 20 phút rồi, nhưng các anh CSGT vẫn kiên quyết không đồng ý dưới sự “nhiệt tình ăn vạ” của thanh niên áo sọc.
Thế là CSGT “bốc” tất cả lên xe 4 bánh chở về trụ sở Đội Cảnh Sát Giao Thông Quận 1 (số 21 Trịnh Văn Cấn).
Tại đây, dù tôi đã nhiều lần yêu cầu ông Thái Đăng Tân (Trung tá CSGT) lập biên bản giữ xe và giấy tờ để tôi đi vì trễ giờ vào phòng thi nhiều rồi. Nhưng ông Tân cứ rề rà nào là bảo tôi viết bản tự khai, nào là lập biên bản ghi lời khai…
Bực mình quá, tôi đã nói thẳng với ông Tân:- Tôi nói cho anh biết, tôi từng làm Công an, mấy vụ này tôi làm nhiều rồi, không cần thiết phải ghi lời khai hay tự khai gì ngay bây giờ hết. Anh lập biên bản sự việc, khám xe đi, lời khai thì tôi thi xong trở lại ghi sau. Anh muốn gây khó khăn, cản trở tôi đi thi thì cứ nói thẳng, đừng làm bộ nữa!.
Ông Tân cười ngượng nghịu trả lời:- Tôi làm khó chị làm chi, ích lợi gì cho tôi. Hồi trước chị làm Công an ở đâu, bộ phận nào?.
- Tôi công tác ở Anh Ninh Điều Tra Bạc Liêu.
Ông Tân kêu“Ồ” lên ngạc nhiên:- An Ninh Điều Tra à? Ở đó nghề giỏi lắm đó.
Tôi trả lời:- Cũng bình thường như người khác thôi!
Thấy ông Trung tá có vẻ “xìu” khi nói chuyện với tôi, người thanh niên áo sọc liên tục chỏ mồm nói lớn vào, đại ý câu nói cũng giống khi khi anh ta lu loa ngoài đường phố nên tôi không cần nhắc lại. Mỗi lần như vậy, tôi lại quay sang nhìn thẳng vào mặt anh ta nghiêm giọng:
- Tôi đang làm việc với anh này, tôi không nói chuyện với anh. Đây là cơ quan Công an, không phải chổ để anh muốn nói gì thì nói.
Anh thanh niên áo sọc lại cụp mắt xuống ngồi im.
Khi làm biên bản khám dấu vết xe, ông Tân xem xét kỹ từng dấu vết trên các xe rồi buộc miệng nói: “Trời ơi, thằng này (chỉ xe Future đen-đỏ) bộ nó xỉn dữ lắm sao mà chạy như vậy”. Ông lấy thước chỉ từng chổ: “Chị coi nè, sơn đen trên xe này (Future đen-đỏ) nó dính hết qua xe chị rồi”. Xem đến xe tôi, ông Tân kêu lên: “Trời, nó đụng xe chị mạnh dữ vậy đó hả, coi nè. Tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao là bị đụng mạnh thế này mà chị không bị làm sao cả”. Tôi muốn nói: “Trời thương anh ơi. Người tính không bằng Trời tính”, nhưng tôi nghĩ có nói thế thì ông Tân cũng không hiểu nên nói: “Tôi luôn đi đúng luật và đúng tốc độ quy định”. Người CSGT trẻ đang ngồi viết biên bản khám xe cũng thêm vào: “Ừ, lạ thiệt đó, đụng vậy mà chị hổng bị sao cả”.
Còn cái xe Future đen xanh của người thanh niên áo sọc thì ngoài dấu cao su từ gác chân trước xe tôi dính vào bửng xe bên phải của anh ta chút xíu thì không có dấu vết gì khác, xe còn nguyên vẹn, bản thân anh ta không có thương tích gì dù mồm anh ta luôn gào là “bị thương”. (Từ phía sau ủi tới người khác mà kêu mình bị thương mới lạ chứ).
Tôi giơ ngón tay phải ra: “Có thương tích ở tay phải nè, và ở chân trái nữa”. Nhìn đồng hồ, lúc này đã trễ hơn 1 giờ rồi, tôi nói tiếp: “Bây giờ trễ quá rồi, tôi không đi thi nữa. Tôi đến Bệnh viện khám lấy giấy chứng thương, để lâu mất dấu vết hết. Anh này phải bồi thường cho tôi (chỉ thanh niên áo sọc đang ngồi) vì thương tích ở chân trái là do anh này gây ra”. Anh ta giãy nảy: “Tôi phải lấy xe ra, tại sao lại giữ xe của tôi, giữ bao lâu?”. Tôi nói: “Giữ một tháng. Tôi đề nghị anh Tân giữ xe lại hết”. Tưởng tôi nói thiệt, ông Tân vội nói: “Làm gì giữ đến 1 tháng lận, tôi cho chị cái giấy hẹn, thứ 6 đến gặp tôi giải quyết, chị lấy giấy này qua Bệnh viện Sài Gòn khám thương tích đi”.
Lúc hỏi đến giấy tờ thì người thanh niên áo sọc này ngoài cái giấy chứng minh nhân dân cũ đến mức nhìn chữ đọc hổng ra thì không có giấy tờ gì khác. Theo quy định, khi lưu thông bằng phương tiện gì thì phải mang theo người đầy đủ giấy phép lái xe và giấy đăng ký loại phương tiện đó.
Trong quá trình làm việc ông Trung tá CSGT này ít ra cũng có điểm thành thực và đàng hoàng đấy chứ.
Những điều bất bình thường
1. Đối với người thanh niên áo trắng: Không ai dại gì đi ăn vạ khi lỗi do mình gây ra, càng gọi Công an tới xử lý thì càng bị thiệt hại. Không ai tự dưng không bị thương tích gì nhưng lại lan kềnh ra nằm giữa đường kêu “gãy chân”, trừ phi người đó có “mưu đồ đen tối”.
2. Đối với người thanh niên áo sọc: Thông thường, va quẹt chút đỉnh do sự cố phía trước ngoài ý muốn, không bị thương tích và thiệt hại gì thì người ta vội vàng đi ngay cho đỡ mất thời gian. Nhưng người này lại làm ngược lại.
3. Người dân quanh đó đều khuyên: “Thôi không có gì to tát, tự thỏa thuận với nhau cho mau lẹ, kêu Công an chi cho mất thời gian”, nhưng hai thanh niên vẫn kiên quyết ăn vạ, đòi Công an giải quyết, và hai người có thái độ rất thân mật. Khi người dân ngạc nhiên hỏi: “Ủa, hai người này quen thân nhau hả?”, thì người áo sọc nói “Không” và lãng ra xa người áo trắng, nhưng vẫn kiên quyết bám chân tôi từng tấc đất.
4. CSGT cố ý làm ngay những công việc mà theo lẽ thường, không cần phải làm ngay (đã nói ở phần trên).
5. Hai chiếc xe Future có nhiều điểm vi phạm Luật Giao thông đường bộ rất giống nhau:
- Đều không có kính chiếu hậu đúng quy định;
- Đều là xe đời mới Future Neo (loại này Honda VN tung ra thị trường vào tháng 12.2005) nhưng cả 2 xe đều gắn biển số đời cũ (quái thiệt): biển nhôm trắng dập chữ, số nổi lên và sơn đen, khung viền sơn đen, không có con dấu nổi của CSGT, không phản quang; Loại bảng số này Bộ Công an đã có quy định bỏ từ lâu rồi. Vì vậy, có đến 99% hai biển số này là biển số giả.
- Đều gắn biển số vào xe bằng cách khoan lỗ trực tiếp vào mặt trước biển số và gắn vào bằng 2 con ốc sắt to đùng, thấy gớm, giống y như cùng một lò sản xuất ra vậy.
Xe của tôi theo quy định mới có biển số mica trắng phản quang (phát sáng) khi gặp ánh đèn, nhìn gần thấy có con dấu nổi của CSGT, phải gắn vào xe bằng khung nhôm bọc xung quanh và cố định từ phía sau, không thể khoan lỗ trực tiếp vào mặt biển (sẽ làm bể biển số).
- Cả hai đều lái xe với tốc độ nhanh, trong khi đó tốc độ quy định trong nội thành, nội thị là không quá 30km/h.
- Người thanh niên áo sọc không mang theo người giấy đăng ký xe và giấy phép lái xe. Người áo trắng nếu không sớm lên Taxi thì chắc cũng giống vậy thôi.
Xe của 2 thanh niên này có quá nhiều lỗi vi phạm như vậy, lỡ gặp CSGT kiểm tra là “ăn biên bản phạt hành chính ngập mặt”, người khác là vội vàng biến từ trước khi Công an tới, hổng hiểu sao hai người này lại quá khoái làm việc với CSGT???
Đôi điều suy ngẫm
- Hậu quả của “màn kịch” kể trên là tôi phải làm đơn xin bảo lưu điểm thi 2 môn còn lại, môn thi của ngày hôm nay thì đợi 6 tháng nữa… thi chung với khóa sau. Tôi không ngạc nhiên về điều này nhưng ngạc nhiên là đến giờ này tại sao mình vẫn chưa chết, nếu tôi chết rồi thì có phải là “nhiều loại công cụ” mừng rơn vì được “phẻ” cả tinh thần lẫn thể xác rồi không.
- Người xưa có câu: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, “Ở đời có đức mặc sức mà ăn”, v.v… Kiệt Trụ tham tàn bạo ngược thì cái họa diệt thân ở ngay bên cạnh, dối người lừa mình thì cũng giống như xây nhà bằng vật liệu giả, kết quả cuối cùng thế nào ai cũng biết. Tiếc rằng đạo lý này hiện nay có nhiều người không được học hoặc học rồi mà bị cái bã lợi danh nó làm cho thui chột mất rồi.
- Tôi không cố ý khoe, nhưng phải công bằng tự khen mình là luôn thực hiện đúng nguyên tắc: “Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”, “công dân được quyền làm những điều pháp luật không cấm”, đi học thì không thiếu học phí, học lực thì đứng hàng TOP TEN (thứ 3), tối đóng cửa ở nhà ngủ kỹ, quá hoàn hảo nên phải xài đến “hạ sách dơ dáy” này chăng?
- Điều buồn nhất ngày hôm nay của tôi là tại sao xã hội Việt Nam lại sản sinh ra những loại quái thai dơ bẩn không giống ai? Vừa mù, vừa điếc, vừa thiểu năng trí não, ai bảo sao nghe vậy, đáng thương, đáng trách hay đáng hận đây? Tôi nghĩ mãi mà không biết có nên gọi họ là người? Mình gọi bừa từ “người” mà họ không xứng đáng thì có phải là “ban ơn bố đức” lãng phí hay không?
Tạ Phong Tần

woensdag 27 februari 2008

Kính mờời quý anh chị xem video clip ''Kỹ Niệm 40 Năm Tết Mậu Thân'' 1968-2008

http://youtube.com/watch?v=E_3hg-BxnTc%20

Tòa Khâm Sứ - Tháp Bảo Thiên

Toà Khâm sứ- Tháp Báo Thiên,
Sóng đổ về đâu?
Bảo Giang


Sau lá thư của Đức Hồng Y Tarsicio Bertone và thư của Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội được công bố, người ta cứ tưởng rằng, câu chuyện về ” đất” ở khu phố 40 Nhà Chung, Hà Nội coi như đã có đoạn kết. Nghĩa là phần công lý đã dọi sáng và “ những gì của Cesa thì trả cho Cesa, còn những gì thuộc về Thiên Chúa thì trả cho Thiên Chúa”. Không ngờ, chuyên đời bỗng tự nhiên ra khác. Tại sao lạ vậy?
Trước khi có thể trả lời tại sao, tưởng cũng nên nhắc lại một vài sự kiện vào thời điểm hai lá thư đó được đưa ra trưóc công luận. Hàng ngày có hàng ngàn Giáo Dân Hà Nội đến khu đất thuộc tòa Khâm Sứ để thay phiên nhau cầu nguyện theo lời kêu mời của Tổng Giám Mục Hà Nội. Hãy dùng lời kinh trong an bình để đòi lại công lý cho toàn dân. Kịp đến ngày mừng Đại Thượng Thọ Đức Hồng Y Phạm Đình Tụng, một sự kiện khác đã xảy ra. Công an đánh ngươi, rồi giáo dân xô đổ cánh cổng của Toà Khâm Sứ để vào cứu người. Ngay sau khi cứu được người, giáo dân đã cung nghinh Thánh Giá ra và đặt ngay trươc bậc thềm cửa ra vào khu nhà chính và từ đó có nhiều lều bạt được dựng lên ở ngay bên trong khuôn viên sân Toà Khâm Sứ và giáo dân thay nhau ngày đêm túc trực ở đó, vừa cầu nguyện vừa canh giữ Thánh Giá.
Sự kiện này đã làm nóng lên tinh thần của mọi ngưòi và đặt nhà nước vào giai đoạn thách đố quyết liệt, trong đó có hai thư gởi nặng lời quy kết trách nhiệm và cảnh báo có thời hạn ấn định của UNNDTO Hà Nội cho Tòa Giám Mục phải thi hành việc lui quân.
Tuy nhiên, đúng vào cái thời hạn được ấn định là phải lui binh ấy, số người tụ họp về đây đã tăng lên vượt mức Chứng tỏ người dân không còn sợ và khuất phục vì bạo lực nữa nên nhà nước lúc đó cũng đánh bài lờ, không xử dụng bạo lực khủng bố, một món nghề chuyên chính của họ. Sóng gío tạm trở về yên lặng.
Rồi đúng giữa lúc nhà cầm quyền Việt cộng chưa có lối thoát thì lá thư của Đưc Hồng Y Tarsicio Bertone gởi cho đức Tổng Giám Mục Hà Nội xuất hiện.
Dù không muốn, nhưng trong thực tế, nhiều người đã phải nhìn lá thư ấy như là cái phao cứu tử cho nhà cầm quyền Việt cộng và là mũi khoan nhọn, khoan thủng trái khinh khí cầu đang bay bổng trên cao.
- Tại sao lại có cái nhìn này? Lý do?
- Lý do, dĩ nhiên có nhiều, nhưng ít nhất được quy về hai điểm chính sau:
1, Một số người, trong đó có cả một số bài viết, nghe ra không bằng lòng với lá thư của đức Hồng Y đại diện cho tòa Vatican. Họ cho rằng, Ngài viết thư như thế là "ép" người qúa đáng. Đã làm cho Toà Giám Mục Hà Nội bó tay, còn thêm lý cho bon cường quyền tìm cách né tránh hay cầm chân sự việc. Tuy nghĩ thế, phía những người này đều hiểu là Ngài viết bằng thiện chí và bằng cái tâm không vẩn đục, và Ngài đâu có biết được những cái trò ma giáo của bọn tà ma Hà Nôi.
Ngài cũng đâu có biết được rằng, thư ấy như triệt buộc Đức Tổng Giám Mục Hà Nội, nên Đức Tổng Hà Nội chả có cách nào khác ngoài hai chữ xin vâng mà viết là thư gởi cho giáo dân sau đó.
Nhưng nếu phải trách, dĩ nhiên chả ai dám trách đức Hồng Y, chỉ buồn và thương Đức Tổng Hà Nội tự nhiên bị hai cái tròng và dân chúng thì như lạc giữa chợ. Tội, tội qúa!
Ấy là chưa kể đến việc lá thư ấy còn làm cụt hứng cả một giấc mơ nhớn vừa trổi dậy.
2. Về phía những người thuần thành trong niềm tin thì lại cho rằng. Các Ngài làm như thế cũng là phải. Bởi lẽ, nếu mà có biến động và đổ máu thì chỉ tội nghiệp dân nước Nam ta, còn cái loại cha căng chú kiết Việt cộng kia thì nó thương gì dân nhân dân ta. Theo đó, nếu may mắn, nhờ vụ việc bừng lên bất chợt này, chúng chưa kịp trở tay mà trả lại đất cho nhà chung trong êm thắm thì cũng là cái phúc nhớn rồi. Trường hợp, nếu chúng nhân lá thư ấy mà “ biếu không” khu đất ấy cho Toà Khâm Sứ như là một món quà ngoại giao để Toà Thánh có sẵn cơ sở mà làm việc thì cũng tốt thôi. Bởi lẽ, trả lại Tòa Kham Sứ qua ngả Vatican thì cũng thế. Hơn nữa, họ cũng gỡ được thế bí và các cơ sở khác không nhân cơ hội nhà nước phải trả đất ấy mà gây ra vết dầu loang đòi trả lại những phần khác nữa.. Thôi thì chúng trả lại cách nào cũng được. Hàng về bến bình an là được. Bởi, có tạo ra căng thẳng với nhà nước cũng chẳng đi đến đâu. Đã chẳng thu lợi còn khổ cho giáo dân phải lặn lội đường xa, gío mưa rét mướt hoặc phải căng lều, đọc kinh mà giữ đất! Ấy là chưa kể đến một dự kiến có khả năng xảy ra là Việt cộng sẽ cài ngưòi len lỏi vào nhóm đọc kinh, tìm cơ hội gây ra bạo loạn. Máu lỡ đỗ ra là làm khổ cho Toà Tổng. Bạn biết rồi đấy, việc cài ngươi và ném đá giấu tay thì chưa có đoàn quân nào tinh nhuệ hơn là đoàn cướp cạn Tân Trào. Khi ấy phúc chưa thấy, chỉ thấy tội. Thôi thì dĩ hòa vi qúy vậy. Nào ta hãy chổi dậy dọn giường chiếu về nhà ăn Tết mà chờ tin mừng kẻo để lo cho Đức Tổng.,.
Trên đây là những dữ kiện cũ, nhưng sau ngày tết, chuyện vẫn lặng như thóc ngâm, chả có lấy nột cái dấu hiệu nào là sẽ có được giải pháp ổn thỏa tốt đẹp cho cả hai bên. Trái lại, trong lúc bà con Việt Nam lặng lẽ chờ đợi thì nhà nước bắt đầu chơi trò… ngư ông đắc lợi.
Trước hết, nhà nước Việt cộng cho tung ra những bản tin ấm ớ rằng đất ấy là phần đất của Chùa trên đó có Tháp Báo Thiên để dò phản ứng. Sau khi biết cái bản tin ấy đã tạo ra được những nghi vấn nhất định thì chúng bắt đầu đi vào kế hoạch: Ra lệnh cho những tay “đảng viên áo đen” không biết tôn thờ Chúa cho phải đạo nhưng thích theo đảng Việt cộng gạt gẫm con nguời như Trương bá Cấn, Thiện Cẩm, Trần Thiện Toàn, Phan khắc Từ, có thể cả Huynh công Minh nữa…(những cáii tên thật đẹp mà lòng thì bất hảo) bắt đầu xa luân chiến rỉ tai hoặc viết bài tung lên báo chí với những luận điệu vu vơ cho rằng: Khu đất ấy thật ra là của nhà Chùa đấy, không phải của nhà Chúa đâu. Sở dĩ chúng phải dùng những tên tay sai này vào giai đoạn này là vì “đám bầy tôi” này là người Công giáo, hơn thế, lại có hàm là Linh Mục nữa. Nên bài viết lời tuyên truyền của họ vẫn có một gía trị nhất định nào đó. Dù rằng ai cũng biết, chữ nghĩa của những kẻ này và cái tờ ”công giáo và dân tộc” treo đầu dê bán thịt chó ấy, không có lấy một xu gía trị với ngưòi công giáo ở trong nước cũng như ngoại quốc.
Sau những bài dọn đường của nhóm người này, chẳng biết có phải do nhà nưóc Việt cộng chỉ huy hay không, Hoà Thượng Thích Trung Hậu nhập cuộc, làm đơn lên chính phủ, lên nhà nươc mà yêu cầu nhà nươc trả lại lại chủ quyền khu đất 42 phố Nhà Chung ấy cho Phật giáo. Bởi vì đất ấy vốn thuộc về nhà Chùa từ năm 1056 nhưng đến năm 1883, bọn thực dân pháp đã đàn áp gíao hội Phật Giáo, rồi trao đất ấy cho Công Giáo xây nhà thờ. Nay đảng là cha mẹ của nhân dân nên xin soi sét, trả lại công bằng cho giáo Hội Phật Giáo Việt Nam….
Câu chuyện đến đây hẳn nhiên sẽ bước sang một khúc quanh khác. Một khúc quanh mà có lẽ họ đã cho người đến thông báo với Tòa Giám Mục Hà Nội rằng; Xin các Ngài thư thả cho một tý. Bởi lẽ, bây giờ ngoài các Ngài ra, lại còn Giáo Hội Phật Giáo cũng làm đơn xin trả lại, cùng một khu đất ấy. Chúng tôi chưa biết giải quyết ra sao cho thuận tình, hỡp lý!.
Đó là những sự kiện cũ, mới có liên quan đến khu đất số 42 phố Nhà Chung. Rồi Sóng Đổ Về Đâu?
Một mặt nhà nước Việt cộng sẽ cho người đến gọi là vấn an Tòa Tổng Giám Mục, và bên Vatican. Một mặt gọi các đảng viên áo cà sa lên mà bảo rằng:
- Này, các ông đưa phật tử của các ông đến đó mà cầu kinh lễ phật để đòi lại đất chứ? Bên công giáo họ đến đọc kinh nhà nước chưa trả, có lý nào, chỉ có vài cái đơn, không người đến tụng kinh gõ mõ ở đó, nhà nươc giải quyết cho các ông thế nào được?
Lệnh trên như thế, làm gì không có cán cộng gỉa danh phật tử khiêng tượng phật đến khu đất ầy mà cầu kinh!.
Nếu có chuyện này là rằc rối lớn. Bởi lẽ giáo đồ của hai Tôn Giáo không tự chế sẽ rơi vào bẫy của Việt cộng và đưa đến những đổ vỡ, gây ra tai họa không thể lường trước được. Nói thì như thế, nhưng thực ra , nếu giáo đồ của hai bên đều rất tự chế thì việc xô xát và đổ máu và công an nhà nươc phải can thiệp để giữ an ninh cũng vẫn phải xảy như thường. Lý do, có phải giáo đồ của hai tôn giáo đánh nhau đổ màu hoặc chết người đâu. Toàn là cán cộng mặc áo của hai bên, tên thì cầm tràng hạt, tượng Chúa. Tên thì cầm xâu chuỗi bồ đề tượng Phật xông vào đánh nhau theo kế hoạch của trên đây chứ. Còn giáo dân nếu có, chỉ ăn đòn oan thôi.
Phần nhà nước, khi thấy hai bên oánh nhau thì liền nâng ly và lệnh cho công an đến giải tán và bắt những tên hung hăng chủ mưu tại chỗ về đồn công an điều tra mà lĩnh…. thưởng. Kế đến, nhà nước sẽ diệu võ bằng cách viết thư thống trách Tòa Giám Mục cũng như phía Ngài Hoà thượng nào đến cầu siêu là không biết giữ an ninh trật tự và vi phạm vào qiuy chế hành chánh . Theo đó, chà nhức buộc lòng phải phong tỏa toàn khu vực và nghiêm cấm mọi phần tử đến tập họp ở khu vực này trong khi chờ giải quyết sự vu.
Rồi đi cùng với cái thư thống trách đó, nhà nươc sẽ đưa sáng kiến và mở ra một cái “ Hội đồng” ma với cái tên như là: Hội Đồng Liên Phái để họp bàn và giải quyết vụ việc tranh chấp tại khu vực số 42 số nhà chung theo luật lệ hiện hành. Và thành phần của cái Hồi Đồng ma ấy sẽ được nhà nước thông báo chính thức như sau:
1. Đại diện chính phủ trung ương 3 người.
2. Đại diện UBNHTP Hà Nội 3 người
3. Đại diện UBNH huyện Hoàn Kiếm 3 ngươi.
4. Đại diện cục Gia Cư và phát triển thành phố 3 người.
5, Đại diện toà Giám MụcHà Nội 5 ngươì.
6. Đại Diện Phật Giáo Việt Nam 5 ngươi.
7. Đại diện ủy ban tôn giáo Trung Ương 3 người.
8. Đại diện ủy ban tôn giáo thành phố, quận Hoàn Kiếm 3 người.
9. Đại diện Quôc Hội 3 người.
Rồi để bảo đảm tính chất trung thực của ngành truyền thông và truyến hình, nhà nước còn đạt giấy mời đài truyện hình đến quay phim, làm tin hàng ngày.
Lại cho mời phóng viên của các tờ báo như: An Ninh Thế Giới, Sài Gòn Giải Phóng, Tuổi Trẻ, Công Giáo Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam đến để quan sát và tường thuật các sự kiện bàn thảo, làm việc, kiểm tra các tài liệu chứng cứ có gía trị lịch sử của Hội Đồng Liên Phái do các phái đoàn đưa ra..
Nhưng lúc nhìn bản danh sách, Toà Tổng Giám Mục nghi ngại không muốn đến. Nhà nước cho ngươi đến rỉ vào tai là: "Trên đã xắp xếp cả rồi, họp hành chẳng qua chỉ là cái bề mặt thôi, thực chất là lệnh đã ký giao lại quyền chủ sở cho các Ngài rồi. Nhưng không họp cho nó ra lẽ thì khó giả nhời với bên Phật Giáo! Trường hợp các Ngài nhất định không đi họp thì coi như các ngài đã bỏ cuộc và rút đơn. Khi ấy nhà nước sẽ có giải quyết theo yêu cầu khác thì các Ngài chả khiếu nại được nữa."
Thế rồi báo chí, đài truyền hình của nhà nước hồ hởi đưa tin,.
Ngày khai mạc Hội Nghị của Hội Đồng Liên Pháii được thủ tướng đến tham dự và chứng kiến cuộc bầu chủ tọa đoàn .
Sau vài tháng họp bàn và duyệt những bản tường trình, nghe báo cáo về các chứng từ lịch sử chủ quyền của các bên. Và sau các cuộc rỉ tai, dàn xếp, Hội Đồng đã quyết định lập phương án bỏ phiếu theo thể thức dân chủ để lấy quyết định về quyền chủ sở của khu đất 42 phố nhà chung.:
Kết qủa được đem trình lên chính phủ và nhà nước để duyệt xét, cho thi hành theo nguyện vọng của Hội Nghị như sau::
Phương án số một: Theo chứng từ và thuận theo ý dân trả lại quyền sở hửu cho Toà Giám Mục Hà Nội…………07 phiếu.
Phương án số hai: Thuận lòng trời, xét theo tình lịch sử trả quyền sở hữu khu đất thuộc số 42 cho Phật Giáo Việt Nam để xây cơ sở phụng tự…………05 phiếu.
Phương án số ba: Theo tinh thần, dân làm chủ, nhà nước quản lý, nay khu đất tranh chấp này được chính thức trao cho nhà nước để phục vụ cho đời sống ấm no hạnh phúc của nhân dân……..17 phiếu.
Thay mặt Hội Nghị:
chủ tịch Linh Mục Trương văn Cột, đại biểu thuộc toà Giám Mục Hà Nội ( ký tên)
Ban thư ký: Luật sư Lê Quốc Dân, (Đại biểu chính phủ) Ngô thị Hát, Đai biểu UNNDTP, TT Thích đi Lạc.. (Đại biểu Phật Giáo)…( đồng ký tên).
Phản ứng của Giáo Dân sẽ ra sao? Thật tôi không thể đoán được. Nhưng về phía Vatican chắc sẽ nhận được một văn thư ngoại giao hết sức khiêm tốn: Nhà nước và chính phủ nước Việt Nam xin cám ơn sự đóng góp to lớn của qúy Ngài vào công cuộc giúp ổn định đời sống con người ở trong đất nươc chúng tôi. Và đảm bảo tính thần tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, chúng tôi xin gởi đến qúy Ngài bản tường trình về kết qủa của Hội Nghị Liên Phái giải quyết quyền chủ sở của khu đất số 42 Nhà Chung Hà Nội.
Về phần người viết. Với những sự kiện trước măt, tôi viết ra như thế. Nhưng thật lòng, tôi mong đây chỉ là những giả tưỡng, nó như một bài phiếm không có tính hiện thực. Hơn thế, tôi dám thách thức nhà nước Việt cộng hãy có việc làm cụ thể, chứng minh trái ngược với bài viết này bằng một quyết định đứng đắn là: Ôn hoà trả quyền sở hữu khu đất ấy lại cho Tòa Giám Mục Hà Nội, hơn là việc lại nhúng chàm, tạo ra hiềm khích giữa các tôn giáo để cho câu nói của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đời đời là một chứng minh về cái bản chất của Việt cộng tại Việt Nam: ”Đùng nghe những gì Việt cộng nói mà hày nhìn kỹ những gì chúng làm”.
Bảo Giang
2-2008